Welcome
       

ÔNG VÕ MINH KHẢI (Tổng Giám Đốc - CTy CP TM & SX VIỄN PHÚ) Một “New Concept” Về Gạo

Thứ ba, 05/08/2014, 08:32 GMT+7

ÔNG VÕ MINH KHẢI (Tổng Giám Đốc - CTy CP TM & SX VIỄN PHÚ) Một “New Concept” Về Gạo

Giữa thời buổi thực phẩm nhiễm bẩn ngập tràn gây nên bao căn bệnh trầm kha, có một người đàn ông âm thầm về U Minh Hạ suốt 5 năm qua… để tìm “new concept” – cách làm mới. Trong dòng sản phẩm ấy có giống lúa Hoa Sữa đầy đủ “phẩm hạnh” của hạt gạo hữu cơ. Đó là Võ Minh Khải, người được giới khoa học quốc tế ngưỡng mộ…

Đang làm xuất khẩu khá thành công, lý do gì anh bỏ về rừng để tìm đất, tìm giống?

Lăn lộn trong ngành xuất khẩu gạo, tôi hiểu hơn ai hết nỗi đau của một nước xuất khẩu gạo nhất nhì thế giới mà nông dân vẫn nghèo, người dân vẫn phải ăn gạo bẩn. Chẳng có thương hiệu gạo nào của Việt Nam ra được thế giới. Nhiều khi chúng ta tự hào có những giống ngon như Tám thơm, nàng thơm Chợ Đào… nhưng giờ gần như thoai hoa,tuyệt chủng. Canh tác của nhà nông thì quá trời chuyện tày đình. Việt Nam hiện có tỷ lệ ung thư, tiểu đường, tim mạch, béo phì… nhất nhì thế giới. Nghiên cứu khoa học đã chỉ ra nguyên nhân 80% xuất phát từ thực phẩm, môi trường. Gieo cái gì sẽ gặt cái đó thôi.

Vấn đề sức khoẻ đã thôi thúc tôi phải tìm cho ra một mô hình sản xuất sạch để cung ứng thực phẩm hữu cơ. Về khía cạnh thương mại, đây cũng là xu hướng của tương lai, của thế giới. Các nước người ta đi trước mình nhiều lắm rồi. Còn Việt Nam bây giờ ra siêu thị, bày biện đẹp mắt thế chứ không biết ăn gì, uống gì, vì chẳng biết thật hay giả, chẳng lẽ tự trồng tự nuôi?

Vì sao anh không sử dụng giống sẵn có mà nhọc công suốt bao năm để tìm ra Hoa Sữa?

Gạo là thức ăn truyền thống của hơn phân nửa dân số trên thế giới, nhưng gần đây, giới y khoa thương khuyến cáo nên hạn chế ăn gạo do có nhiều tinh bột, không tốt cho người bị tiểu đường, béo phì. Vậy nếu không ăn gạo, thì chúng ta ăn gì?

Tôi muốn thay đổi cấu trúc bên trong của hạt gạo, để hạn chế bớt khuyết điểm của nó, và làm tăng thêm một số đặc tính sinh học như chất chống oxy hoá cao, chỉ số đường huyết thấp, chất xơ tăng lên nhiều lần… Vừa làm ra giống lúa mới, vừa thay đổi phương pháp canh tác, để sản phẩm làm ra sạch, có thêm một số dược tính sinh học nhằm hỗ trợ phòng ngừa bệnh mãn tính. Từ việc thay đổi nhận thức mới về gạo, tôi muốn đưa ra thông điệp với mọi người: bất kể da trắng, da đen, da màu, đừng tiếp tục đưa vào cơ thể những chất độc hại nữa.

Từ chỗ Việt Nam không có thương hiệu, lựa chọn thực phẩm để thay đổi sức khoẻ, thay đổi lối sống, suy nghĩ không dễ, phải kiên trì, từ từ. Từ xuất ít đến xuất nhiều, thương hiệu Hoa Sữa đã có tiếng trên thị trường quốc tế.

Ngoài chuyện kinh doanh lời lỗ, bất cứ sản phẩm nào làm ra đều giữ được cái chuẩn: không đưa cái độc kèm theo trong sản phẩm.

Từ kinh nghiệm của “bốn nhà trong một”, anh có suy nghĩ gì về cách để giúp cho hạt gạo Việt Nam gia tăng chất xám?

Vừa nghiên cứu khoa học, vừa sản xuất, vừa làm nhà máy chế biến, vừa tim thi truong tiêu thụ…qua la ca van de.,chu truong lien ket bốn nhà , nghe thì có lý, nhưng thực tế chỉ như nước trên mặt hồ, mất thì giờ. Chính sách thi cắt khúc mà nói chuỗi giá trị thì chuỗi cái gì?

Xã hội đang bấn loạn với chuyện “hữu cơ”, 90% nhà sản xuất đã lạm dụng vô chuyện “sạch” để quảng cáo mưu cầu thương mại, nhưng vẫn su dung hormon, vẫn phun thuốc diệt cỏ,hoa chat… mà chẳng có luật nào bảo vệ nổi người tiêu dùng.

Canh tác thì lẻ mẻ, mỗi ấp trồng đến cả trăm loại giống, lạm dụng chữ “hữu cơ” một cách tinh vi để lừa gạt người tiêu dùng mà chưa có cơ chế kiểm soát, khiến cho những người chân chính như tôi bị ảnh hưởng mà chẳng biết thưa ai. Nếu giỏi sao không gạt mấy thằng Tây lại gạt dân mình, cộng đồng mình? Global GAP, Euro GAP, Viet GAP vẫn là canh tác hoá học, an toàn có giới hạn, đó chính là “kẻ giết người thầm lặng”. Canh tác hữu cơ cần một loạt tiêu chuẩn kèm theo, chứ không chỉ một. Hàng năm chúng ta vẫn nhập vô hàng trăm ngan tấn thuốc trừ sâu, thuốc đó ngấm vô cây cỏ, ngấm vô nước ngầm, con người lãnh đủ. Xã hội đang bấn loạn với chuyện “hữu cơ”, 90% nhà sản xuất đã lạm dụng vô chuyện “sạch” để quảng cáo, mưu cầu thương mại, nhưng vẫn su dung hormon, vẫn phun thuốc diệt cỏ… mà chẳng có luật nào bảo vệ nổi người tiêu dùng, cũng chẳng thấy nhà khoa học nào lên tiếng vì sợ đụng chạm.

Nói vậy để thấy tôi chỉ là một ốc đảo. Có những lúc rất nản lòng, muốn “zụt” cho rồi. Nhưng lại có nhiều người động viên: “không làm lớn thì cố giữ lại 3 – 4ha để tui có gạo sach ăn nhé”. “Hãy cố lên, làm sản phẩm sạch phúc đức lớn lắm”. Nhiều nhà sư cũng gọi điện động viên, tiếp sức… Cũng may là giai đoạn chông gai nhất đã tạm vượt qua, sản phẩm đã ra, bắt đầu có thương hiệu trên thị trường quốc tế, người ta tìm đến mình. Giờ phải nỗ lực để duy trì, tiếp tục nghiên cứu để có hạt gạo ngon hơn, kênh phân phối tốt hơn, nếu không sẽ sụp rất dễ. Với đối tác nước ngoài, cũng phải chọn ai coi “được” nhất: đó là sự khác biệt. Tôi muốn đi một con đường mới, đưa ra một “new concept về gạo”, trước hết là giúp được bà con xung quanh, nếu mô hình này thành công, sẽ giúp Nhà nước thấy được cái lợi để từ đó giúp cho nhiều người cùng làm như tôi thì giá thành càng hạ. Nhưng điển hình mới loé lên này có tắt hay không còn nhiều chuyện lắm.

Giai đoạn chông gai nhất với anh là khi nào?

Mười năm thất bại, bao nhiêu nghiên cứu, phân tích nếu tính thành tiền là con số không nhỏ. Lúc đầu dự kiến đầu tư không lường hết được. Đến khi chất lượng ổn định, công bố kết quả thì không ai tin, mình đuối cỡ nào. Rồi áp lực xã hội, người thân, gia đình … Tập biết chấp nhận, thần kinh tôi “hơi bị thép” mới vượt qua được lúc ấy. Nhưng tôi có đam mê, có lòng tin của người kinh doanh.

Sống với đam mê với anh chính là hạnh phúc?

Người nào đam mê người đó không hạnh phúc, vì khi trở lại với đời thường có những lúc cô đơn lắm. Ốm đau hoạn nạn không ai chia sẻ. Gia đình thì không hiểu, bạn bè chỉ là tha nhân, đối diện với chính mình, liệu có đủ bản lĩnh để vượt qua? Bi kịch lớn nhất nằm ở đó. Mình phải tập chấp nhận, tập cân bằng để tồn tại thôi.

Mười năm qua đi trong mờ ảo, giờ đã nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm. Biết trước gian nan vầy chắc không dám đi đâu. Nhìn trang trại như châu Âu giáp vòng 60km này, bẻ cọng rau cải lên bỏ vô miệng ăn được liền, ít ai biết ban đầu không có đường tôi phải đi đò mới vô được, mắc võng giăng màn giữa cánh đồng hoang “muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lềnh như bánh canh”… người ta nói tôi khùng, có người còn tưởng tôi trồng á phiện (cười sảng khoái).

Điều khiến anh ưu tư nhất khi nhìn vào đời sống tinh thần của con người hôm nay?

Con người sống với những mặt nạ quá nhiều vì thằng làm giả nhiều hơn làm thật. Nên nguoi ta không đầu tư vào sản xuất, sản xuất sạch lại càng khó hơn, vì bán ở đâu, ai hỗ trợ? Nhưng tôi là người lạc quan. Cái xấu nhất đang tới đáy rồi, cuối cùng phải có sự hồi sinh trở lại…

Lúc bế tắc nhất, làm thế nào anh vượt qua?

Có những khoảng lặng tôi tắt tất cả điện thoại, đi du lịch một mình năm bảy ngày, giống như ngồi coi lại mình, tại sao lại như vậy? Tìm ra cái gì đang bị lệch đi để tự điều chỉnh. Xã hội vậy rồi, chỉ có mình tự cứu mình thôi. Một niềm vui khác của tôi là viết những bài về sức khoẻ để mọi người cùng hiểu sức khoẻ là quý nhất.

Kim Yến (thực hiện) – Hoàng Tường (hoạ chân dung)


Người viết : admin

Các tin đã đưa: Từ :    Đến :

HOTLINE

0907 669 126

 
sales1hoasuafoods
Tên : Ms. Châu
Chức vụ : Sales Rep.
Điện thoại : 39144018